BÀI CẢM NHẬN THỰC TÉ CỦA SINH VIÊN

MỘT CHUYẾN ĐI

TRẦN THỊ DƯƠNG

Người ta thường nói “Đời người là một chuyến đi” một hành trình có khởi đầu và kết thúc. Chúng tôi - những cô cậu sinh viên theo nghiệp văn chương đang đợi chờ những khởi nghiệm đầy thú vị ở miền đất mới - vùng quê của xứ Trầm của những câu hát Huê Tình ngọt ngào.

11 ngày không phải là một thời gian ngắn nhưng cũng không quá dài để chúng tôi được hòa mình vào cuộc sống bình dị ở xứ Vạn. Chỉ ba tiếng rưỡi đồng hồ trên xe nhưng đã đưa chúng tôi đi hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Tôi đã khám phá được rất nhiều điều thú vị về con người và mảnh đất nơi đây.

Công việc chính của chúng tôi là thâm nhập vào đời sống và tìm hiểu về nền văn hóa dân gian tại xã Trong Thắng. Thời gian đầu những người dân nơi đây không hiểu lắm về sự có mặt của chúng tôi ở nơi đây. Qua những gặp gỡ những lời giải thích của chúng tôi họ đã hiểu và giúp đỡ chúng tôi rất tận tình họ sẵn sàng dành cho chúng tôi mọi thời gian rảnh rỗi của mình và giúp đỡ chúng tôi có được những thông tin cần thiết.

Đây là khoảng thời gian tôi tiếp xúc với người già nhiều nhất. Tôi đã được nghe những câu hát đối đáp nam nữ ngọt hương Quê những điệu hò quê hương man mác lòng người. Đặc biệt ở đây là chèo Bá Trạo hay còn gọi là hò Bá Trạo được giữ gìn và lưu truyền cho các thế hệ sau này. Đây là thể loại dân gian truyền thống đặc sắc ở xã Vạn Thắng.

Nơi đây hội tụ một kho tàng văn học văn hóa dân gian truyền khẩu phong phú đa dạng đã đang và sẽ được tìm hiểu và khai thác. Còn với những bài ca dao rất riêng chỉ có ở xứ này:

“Khánh Hòa là xứ trầm hương

Non cao biển rộng người thương đi về”

Chúng tôi còn được biết đây là lần đầu tiên sinh viên đến đây để sưu tầm văn học dân gian đó là niềm tự hào và vinh dự đối với mỗi cá nhân chúng tôi. Thâm nhập vào cuốc sống của con người nơi đây trò chuyện cùng ăn ở sinh hoạt đó là điều thú vị nhất. Tiếng nói là đặc sản của từng vùng và nơi đây cũng vậy mới đầu là sự bỡ ngỡ bởi những tiếng nói lạ tai nhưng nghe nhiều thành quen và khi đã xa rồi thì tôi lại thấy nhớ lạ.

Nhất là khi tiếp xúc với các cụ già để gợi chuyện cho họ là điều giản đơn nhưng một số cụ vì tuổi tác sức khỏe yếu thính giác không được tốt tôi nói họ nghe không rõ với giọng nói run run không tròn rõ chữ làm cho tôi cảm thấy ái ngại nhưng dù vậy họ vẫn nhiệt tình giúp đỡ tôi để thu thập thông tin tôi phải nhờ cậy đến bạn bè con cháu của các cụ phiên dịch để tôi tiện ghi chép. Quả thật họ có vốn văn học dân gian phong phú họ kể các sự tích đọc thơ hò hát theo cả mạch tuôn trào. Để chúng tôi rõ hơn và không phải tốn công đi xa vì chúng tôi là những người từ nơi khác đến nên các cụ đã giới thiệu bạn của các cụ và những gia đình những người già. Trò chuyện với các cụ thật là vui họ hỏi han mọi thứ. Nào là: “Các cháu sưu tầm đã đủ chưa?” “Khi nào các cháu về trường?” Rồi các cụ lại kể chuyện ngày của ngày xửa ngày  xưa đưa chúng tôi quay lại với những câu hát ru của bà của mẹ ngày nào sao mà sâu lắng đến thế.

Và kết quả tôi thu được là hàng ngàn bài ca dao dân ca hò vè… biết thêm những kinh nghiệm sống tri thức qua những câu ca dao rất trữ tình những điệu hò sâu lắng.Được biết thêm những di tích lịch sử văn hóa như đình Quảng Hội mộ ông Trần Kế Đức sự tích và miếu thờ thần Yana mà trước đó tôi chưa từng biết . Được biết thêm trên đất nước Việt Nam có vô vàn di tích lịch sử văn hóa mà không phải ai cũng biết. Có lẽ chúng tôi là những người may mắn nhất được đi nhiều và hiểu biết được nhiều điều.

Với phương châm “đi dân nhớ ở dân thương” quả là không dễ mà cũng không khó. Tôi thây cuộc sống sinh viên đa số thích ồn ào tìm hiểu thích bay nhảy rong chơi giờ đây mọi người phải thay đổi một số thói quen để phù hợp với nếp sống sinh hoạt của gia đình nơi đây. Họ lo cho tôi chỗ ở tốt từng bữa ăn giấc ngủ tạo cho chúng tôi những điều kiện tốt nhất.

Vốn đến đây không chỉ để tìm hiểu về văn học dân gian trong đời sống nhân dân mà nó còn để lại trong tôi rất nhiều bài học về đối nhân xử thế cách giao tiếp và hoạt động nhóm có hiệu quả. Đó là sự đùm bọc đoàn kết chia sẻ lẫn nhau trong sinh hoạt trong công việc giữa những thành viên trong đoàn thưc tế. Từ kết quả sưu tầm cho thấy sự nỗ lực cố gắng của mọi người. Mặc dù gặp một số điều kiện không mấy thuận lợi nhưng hầu hết ai cũng rèn giũa cho bản thân ý chí nghị lực để hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.

Thời gian ở vùng đất có tên là Vạn Thắng có rất nhiều niềm vui và nỗi buồn đã len lỏi trong tâm trí của mỗi người.

    Tối đầu tiên ở đó mưa như trút nước xối ào ào trên mái tôn tôi không sao ngủ được nỗi nhớ bạn bè lại dâng trào khi tôi đang ở nơi rất lạ lầm cái gì cũng thấy lạ “đất khách quê người”. Hình ảnh những con đường hẻm ra đường lớn thật ngoằn ngoèo nhiều đường nhỏ. Vì lạ nên khi mới đặt chân đi trên con đường đến nơi cần đến thì thấy nó xa ơi là xa nhưng khi đi nhiều lần thành quen và dường như muốn ngắn lại.

    11 ngày ở Vạn Thắng có thể nói là thời gian rảnh rỗi và thoải mái nhất. Tạm xa một thời gian với trường học với một núi sách vở bài học đồ sộ để đến đây hòa mình vào cuộc sống mới. Nhưng ngày rồi cũng sẽ tàn trò chơi nào cũng sẽ kết thúc mọi thành viên lại lục đục sắp xếp hành lý cho lượt về nhưng trong lòng còn mang nhiều nuối tiếc.

     Hành trang khi tôi mang về trường đó là đầy ắp những kỉ niệm với một bộ sưu tầm văn học văn hóa dân gian đầy đủ mọi thể loại.

     Quên sao được một đêm giao lưu với ánh lửa bập bùng ấm áp tình người gắn kết tình hữu nghị giữa thanh niên Vạn Thắng với các bạn sinh viên chúng tôi.

     Nhớ những lần rong ruổi xe đạp xa vài cây số lên thị trấn Vạn Dả để thưởng thức khám phá ra những món ăn ngon lạ mắt thất được cuộc sống ồn ào mà trầm lắng của con người nơi đây.

     Với cái nắng nồng nồng vị mặn của biển trước khung cảnh nên thơ của vùng biển xứ Vạn đã làm nên men nhớ lòng người.

     Và một buổi liên hoan chia tay nho nhỏ của gia đình nơi tôi ở đã làm tôi thấy ấm lòng và hạnh phúc. Đó cũng là đêm cuối cùng tôi ở mảnh đất yêu thương này. Để khi tôi bước lên xe về trường tôi mang tất cả những gì đã học hỏi và thu phập được ở đây.

      Những giọt nước mắt tròn trịa ướt nhòe bờ mi làm lòng tôi se sắ buồn. Sẽ nhớ lắm Vạn Thắng tình yêu thôn Quảng Hội 1 thương nhớ những kỉ niệm còn cộm sâu trong khảm thức như những hạt cát tròn xứ Vạn.

 

 

TẢN VĂN

                                                               HỒ THỊ HÀ

Rời thành phố Quy Nhơn xinh đẹp đoàn thực tế sưu tầm văn học dân gian hướng tới Khánh Hoà là thành viên trong nhóm Vạn Thắng nhỏ vô cùng háo hức và chờ đợi.

Nhỏ nhớ rất rõ ràng trước kia khi còn nhỏ nhỏ không biết biển ra sao sóng là gì? Nhỏ sinh ra ở một vùng quê nghèo có biển. Ừ thì có biển nhưng ký ức của nhỏ vô cùng mơ hồ. Lớn lên chút xíu nữa mà không phải là lớn rồi chứ nhỉ. Nhỏ biết biển nằm sau bờ cát trải dài và rộng màu nước biển xanh lắm và những con tàu lấp ló ngoài khơi cũng đẹp vô cùng!

Biển là ký ức từ rất lâu của nhỏ. Cha nhỏ không đi giăng lưới bị nội mắng luôn mấy ngày làm mẹ đang mang bầu đứa em thứ hai phải đi thay bố.

 Hồi đó nhỏ ghét bố quá cơ! Nhưng giờ lớn lên rồi nhỏ mới biết vì cha tính chuyện lớn hơn chuyện chài lưới mỗi ngày và nhỏ nhớ luôn biển cho tới tận bây giờ.

Đang miên man với những hồi ức nhỏ bỗng nghe tiếng reo: Biển đẹp quá!.. Nhỏ vội nhìn ra. Ừ! Vậy là biển biển là vô cùng những nước là vị mặn là màu xanh từ ngàn đời cho cá tôm sinh sôi nảy nở. Nhưng biển cũng đáng ghét quá nhỉ? Biển nhấn chìm biết bao con thuyền rẽ sóng ra khơi cho gia đình no ấm cho đất nước giàu đẹp.

Nhỏ lạ thật? Tự dưng lại đi trách biển! Đó là do thiên nhiên đó chứ!

Nhỏ cười! Ừ thì nhỏ không nghĩ nữa.

Nhưng chưa bao giờ  nhỏ thấy biển đẹp như ở đây. Nhỏ rất thích biển nên chọn học ngôi trường gần biển. Nhưng biển Quy Nhơn với những đêm trăng cùng bè bạn những buổi trưa vui chơi cùng nhóm bạn những hôm bắt được mây chú còng nhưng vì tội nghiệp nhỏ lại thả ra không làm nhỏ xúc động như lúc này.

Xe cứ lắc lư theo chuyến hành trình. Xe lên đèo Cù Mông. Nhỏ sao lạ thật không hề thấy nguy hiểm. Ngược lại nhỏ thấy đất nước mình đẹp thật hùng vĩ thật.

Bên kia là những đèo những núi những rừng cây xanh rì cả dòng suối như chạy từ núi xuống tận đường quốc lộ. Đèo rất cheo leo mà sao tự dưng nhỏ thấy đẹp vô cùng. Không đẹp sao được hả nhỏ khi bên phải nhỏ nhìn thấy núi đèo cao ngất nhìn sang trái  nhỏ lại thấy mênh mông là biển cả dát bình  minh trong buổi sớm mai.

Nhỏ yêu vô cùng quang cảnh này.

Nhỏ có quá đáng không nhỉ nhỏ gắn bó với Quy Nhơn nhưng thấy biển Phú Yên đẹp nhỏ lại thích mê li nhỏ thật đúng là nhỏ.

Ba mươi phút trôi đi hình hư nhỏ mệt nên ngủ quên chăng. Nhỏ phải thức dậy để còn ngắm cảnh nữa mà nhỉ. Mở mắt thức dậy nhỏ thấy là những cảnh đồng lúa chin vàng màu của những hạt cơm dẻo thơm mà mà hằng ngày nhỏ luôn ăn để lớn lên nữa để học cho tốt đây mà. Nhỏ thấy yêu sao bác nông dân cày ruộng bác lái máy cắt lúa chị tát nước và yêu sao khung cảnh yên bình này.

Tự dưng nhỏ muốn ôm hết tất cả vào tim để mà nhớ.

Cứ thế nhỏ như thu hết vào tầm ngắm cả những cánh đồng lúa trãi dài và vượt sang địa phận Khánh Hoà nhỏ lại thấy biển.

Nhỏ không nghỉ gì hết chỉ thầm cười. Chuyến đi thực tế này thú vị thật.

Biển Khánh Hoà có vẻ đẹp thật riêng. Bốn phí là sóng nước nhưng ở giữa lại có một khoảng cát vàng vàng. Thiên nhiên thật kì diệu.

Nếu là bạn thân của Đôremon chắc chắn nhỏ mượn cánh của thần kỳ để nhỏ trở về một trăm năm trước xem biển có kì diệu vậy không. Nhỏ tự nhiên nghỉ vậy rồi lại cũng tự nhiên mỉm cười một mình. Nhỏ thầm nói: nhỏ đúng là nhỏ.

Mười hai giờ đến Vạn Thắng tự dưng nhỏ thấy hơi buồn. Nhỏ buồn vì không còn được ngồi trên xe để ngắm cảnh nữa nhỏ có sến quá không nhỉ. Nhưng cơn đói và buồn ngủ ập về nhỏ phải tạm gác lại nỗi buồn nhỏ phải ăn đã. Nhỏ ăn hết hộp cơm đầy cơ đấy. Đúng là đói thật. Nhỏ thấy thương các bạn và thương cả nhỏ nữa. Tự dưng không còn cảnh nhộn nhịp trong kí túc không còn sự thong thả như ở dãy trọ nữa từ nhỏ thấy mìh xa lạ với nơi đây quá. Thôi kệ rồi nhỏ sẽ quen ngay ý mà.

Chiều đó nhỏ có nơi ở ổn định. Theo nhỏ như vậy là tốt lắm rồi!

Ngày 1 2 3 nhỏ dường như quay cuồng với những nhiệm vụ phải làm. Vất vả nhỏ ước gì giờ mình không phải là sinh viên. Nhỏ tự nghỉ và thấy mình trẻ con thật. Nhỏ lại cười.Đúng là nhỏ khi nào cũng chỉ biết cười và cứ hay cười một mình.

Ngày 5 6 trôi qua nhẹ nhàng trong suy nghỉ của nhỏ. Nhỏ bắt đầu quen và yêu quý cuộc sống nơi đây. Vạn Thắng với nhỏ ban đầu xa lạ mà sao giờ thân quen  quá.Nhỏ tưởng chừng như nhắm mắt lại nhỏ vẫn thấy hết những con người miền biển chan hoà đôn hậu. Nhỏ thấy yêu quý làm sao những nghệ nhân già  mà giàu tình cảm nhiệt huyết. Nhỏ thấy yêu hơn những ao tù đọng nước mà mỗi đêm tiếng ếch kêu râm ran như tiếng ve ngày hè tháng sáu. Gìơ đây mọi vật mọi thứ dường như thân thương quen thuộc êm đềm đến lạ. Nhỏ biết mình đang yêu thêm cuộc sống này.Nhỏ còn trẻ nhỏ phải biết sống biết lao vào gian khổ chứ. Nghĩ vậy nhỏ lại cười nhỏ lại đúng là nhỏ.

Thấm thoắt vậy đã mười ngày nhỏ gắn bó với Vạn Thắng thân thương. Nhỏ đã phải xa nơi này. Lúc này sao nhỏ thấy mọi thứ thân thương quá lưu luyến quá. Nhỏ nhớ làm sao ông Lương Ba Ông Đinh Mênh tuổi cao còn lận đận còn vất vả quá. Chợt nhỏ thương biết bao nhiêu ông nội nhỏ vẫn ngày ngày chài lưới thương biết mấy bà nội lưng cồng rạp mà vẫn ngày ngày kiếm được hai sọt cỏ cho hai con bò nhà chú. Nhỏ nhận ra rằng sống ở nơi này đến nơi này nhỏ đã biết yêu thương cuộc sống nhỏ đang có từ nay chắc chắn nhỏ sẽ sống tốt hơn nhỏ tự hứa với nhỏ vậy đó.

Hít một hơi thật dài nhỏ như muốn uống cạn mùi hương nồng nàn của lúa chín lúa đương thì con gái thì đẹp nhưng kỳ lạ làm sao lúa chín vàng cả cánh đồng lại càng đẹp lạ kỳ. Hình như tâm hồn nhỏ bắt đầu xao xuyến. Nhỏ biết rồi mình đã quen với không khí yên bình này mùi của lúa đó là mùi của lao động miệt mài. Tiếng nghé ọ đó là tiếng của làng quê. Nghĩ vậy bỗng dưng nhỏ không cười.

Làm sao cười được nhỉ nhỏ đã thương thương mảnh đất này rồi nhỏ đã quen với những buổi đi nghe nghệ nhân hát đọc thơ đọc vè mất rồi. Làm sao đây nhỉ à! Nhỏ nghĩ ra rồi nhỏ sẽ lưu lại trong ký ức những ngày tươi đẹp này.

Thắm thoắt đã đến ngày về. Lòng buồn buồn vui vui nhỏ như muốn bắt tay tạm biệt từng bông lúa muốn chúc thật nhiều điều đến các nghệ nhân nhưng nhỏ không thốt thành lời nhỏ muốn khóc quá. Như vậy là không còn một nhỏ vô tư như ngày đến ngày đi là nhỏ khác mất rồi nhỏ nên buồn hay nên vui nhỉ.

Xe lại bon bon trên đường đưa đoàn sinh viên về lại trường. Kia rồi đèo Cả biển Phú Yên xinh đẹp cảnh vật không khác là mấy mà sao nhỏ thấy khác quá.Ừ! Vì là nhỏ đang buồn thôi thì hẹn gặp lại nhé Vặn Thắng thân thương! Chào tạm biệt. Nghĩ vậy lòng nhỏ dịu xuống và bình yên đến lạ.

 

                                                           

 

 

Justus

This is a most usefu

This is a most useful corbtitunion to the debate

Betty

In the compticaled w

In the compticaled world we live in, it's good to find simple solutions. http://gihyghy.com [url=http://obhvhwrhqac.com]obhvhwrhqac[/url] [link=http://vnlhqoxn.com]vnlhqoxn[/link]

Roberta

Thank you so much fo

Thank you so much for this arcielt, it saved me time!

Hoài Khánh

Chúc mừng anh có chuyến đi thú vị!